icon cart
Góc tâm sự những chuyện tình cảm đời sống của chị em mình
Chia sẻ của Phi Yên Tịch Lạc [1]

Tôi đã nghĩ việc cố gắng mỗi ngày để chăm sóc bản thân đã là một cuộc chiến, để rồi nhận ra ngay cả việc chia sẻ nó cũng là một điều khó khăn. Tôi biết rõ chẳng ai muốn nghe những điều tiêu cực, nói một lần thì thông cảm, nói nhiều lần sẽ trở thành một điều gì đó tồi tệ. Những năng lượng tiêu cực không chỉ ảnh hưởng mỗi bản thân, mà còn cả những người phải nghe, và những người phải chứng kiến nữa. Thế nên tôi cũng hình thành thói quen né tránh nói ra những vấn đề của mình, và đến khi muốn được tâm sự, muốn được đem nó thành một điều gì đó để được thấu hiểu, và để động viên người khác (may ra thế?) tôi lại chẳng biết nói gì, hoặc khi biết, lại chẳng thể nói ra. Thực tệ nhỉ? Và có lẽ rằng nhiều người ở vào tình cảnh như tôi cũng vậy, sợ bị ghét bỏ, sợ làm người khác phiền, sợ rằng mình tồi tệ.

 

Mà, nói thì nói vậy, cũng có thể là vì tôi lười lắm. Gõ trên máy tính may ra còn cảm thấy ổn một chút, nhưng dùng điện thoại viết quá ra 5 dòng thì lại cảm thấy khó khăn. Nghe bảo tôi cũng chẳng phải người duy nhất cảm thấy như vậy, âu cũng là có chút an ủi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng bảo bản thân, đã viết bài [0] rồi thì giống như đã hứa sẽ viết tiếp, cho nên lại thử vận đánh lộn với chiếc máy mà gõ thêm đôi dòng.

 

Bạn tưởng tượng bản thân bắt đầu một thói quen hay hành trình mới sẽ khó khăn thế nào. Bạn không hiểu, hoặc không biết, hoặc thậm chí biết rồi lại quên. Vậy thì với một người thậm chí không phải không có thói quen chăm sóc bản thân, mà là từng rất không muốn chăm sóc bản thân và có trí nhớ tồi tệ, thì việc này càng khó khăn đến đâu. Tôi không nhớ được việc cần rửa mặt bằng sữa rửa mặt thế nào, hay vì phải dùng mặt nạ cho mặt hoặc ủ môi cách ngày ra sao, ngay cả khi đã ghi ra giấy, và đặt lọ mặt nạ ủ môi ngay trên giường, hay trên tủ đầu giường, ở nơi rõ ràng dễ thấy nhất, tôi vẫn chẳng nhớ được.

 

Hành trình để biết yêu thương và chăm sóc bản thân hóa ra không chỉ cần một mình. Cũng như hành trình để bạn tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống và niềm hạnh phúc, nhất là khi (ừm tôi chẳng muốn nhắc đi nhắc lại, nghe cảm giác tệ lắm) nếu bạn mắc chứng trầm cảm, và mất hết động lực và mong muốn để hạnh phúc.

 

Mỗi ngày, tôi sẽ cần ba mẹ hỏi hôm nay đã rửa mặt đúng chưa, hoặc nhận xét xem lớp trang điểm của tôi có bị mốc không và màu son có bị kì cục lắm không. Mỗi ngày, tôi sẽ cần người yêu nhắc cố lên trong voice chat để có thể tiếp tục những bài tập thể dục, những động tác massage mà đáng lẽ phải rất đơn giản và khen rằng trông tôi xinh đẹp lắm. Và mỗi ngày, cũng được chính những vị khách của mình động viên với những điều khác biệt.

 

"Em biết không, chị cảm thấy em khác trước rất nhiều, nếu so với lần đầu chị gặp em."

 

Một chị khách quen đã nói thế. Dĩ nhiên thì, tôi đã trang điểm và skincare, lẽ nào lại không khác. Nhưng chị bảo, không phải, là đôi mắt em cơ. Lúc ban đầu, tôi ít khi nhìn thẳng vào mắt người khác, nói chuyện cũng không tập trung, dù về lâu dài khi quen biết đã đủ nhiều, chị ấy nhận ra tôi vẫn luôn quan sát và ghi nhận về mọi người nhiều lắm.

 

"Đúng rồi, vì bây giờ em nhìn thẳng vào chị khi nói chuyện, và chị thấy mắt em rất sáng."

 

Đó là một hành trình, thực vậy, và là sự nỗ lực cùng tìm kiếm. Những người luôn nỗ lực và có niềm tin vào bản thân, ánh mắt sẽ sáng. Điều này làm tôi nhớ lại một bộ truyện từng đọc hồi nhỏ, về một cô gái luôn lấy việc trang điểm cho người khác làm niềm vui. Một trong số người cô ấy từng trang điểm cho cũng vậy, một người luôn nỗ lực hết mình, và vì thế khi được trang điểm và trở nên xinh đẹp, cô ấy cảm thấy kinh ngạc, trong khi những người khác thì không. Bởi lẽ trang điểm chỉ làm cô ấy bộc lộ những nét đẹp tiềm ẩn và nổi bật lên đôi mắt vốn đã sáng của cô ấy, chứ không phải là tô vẽ lên những nét đẹp chưa có.

 

Nói cho cùng, trong hành trình để làm bản thân xinh đẹp hơn, chúng ta bỏ công ra chăm chút chính mình, nâng niu hơn trong từng động tác nhẹ nhàng, và tạo thêm thời gian, chỉ vì bản thân thôi. Chắc vì thế mà có thể tin rằng mình xinh đẹp?

 

Cố gắng nói cho văn hoa nhưng mà tôi đang nghĩ hình như bị đâm ra không thể không trang điểm mỗi ngày rồi. Lúc còn đi học được các chị khóa trên dạy, làm con gái, mỗi sáng thức dậy, bét nhất em hãy đeo khuyên tai và thoa chút son môi lên đi, thì lại chẳng nghe, bây giờ mới biết có ý nghĩa thế nào.

 

Đến cả khi phải đeo khẩu trang trong mùa dịch, hay là ngồi cách ly (hôm nay đã đến ngày thứ tư rồi) tôi vẫn không cảm thấy mình thực sự đã bắt đầu ngày mới khi chưa cẩn thận ít nhất là dặm chút kem chống nắng và thêm chút sắc màu lên môi.

 

P.s: Khoe với mọi người bức ảnh chụp trong quán của tôi. Tuy rằng phải đóng cửa vì cách ly tại gia, nhưng tôi vẫn cảm thấy thoải mái nhất khi ở trong không gian làm việc này (tôi nghĩ tôi đã coi đây như cái tổ của mình luôn rồi), vì thế vẫn đặt máy và bàn làm việc ngay tại đây, và dành phần lớn thời gian trong ngày với chiếc máy pha cà phê, ấm trà, cây piano điện và những thức mùi nồng ấm.

 

Tôi chưa biết trang điểm khéo mấy nên chỉ có vài lớp đơn giản thôi. Nhưng hôm nay dùng thử phấn phủ trúng thưởng của inbea cảm thấy tinh thần cũng đỡ lên đôi chút. Còn là lần đầu tôi thử tô full môi bằng màu đậm nữa. Mong là nhìn không quá kì, và bài review tới (lần đầu tôi tập viết review một cách tử tế) sẽ không quá tệ. Chứ hiện giờ vì không thể ra ngoài và thử nghiệm lớp trang điểm dưới cái nắng nóng, cách duy nhất để tôi (tin rằng) có thể hiểu được về sản phẩm này là mỗi lần thử trang điểm với một loại mỹ phẩm khác nhau có sẵn trong nhà. Tôi cảm thấy như đang chơi đồ hàng vậy.

#Thithamnhoto

Chia sẻ của Phi Yên Tịch Lạc [0]

Thực ra để mà nói, tôi không có bí quyết đặc biệt nào trong việc làm đẹp, hay là phương thức làm đẹp có thể coi là đáng học hỏi. Tuy thế, là một người chỉ mới bước vào công cuộc chăm sóc bản thân ở thời điểm muộn màng (32 tuổi), có lẽ bản thân muốn chia sẻ đôi chút về những điều gọi là không bao giờ là muộn, nhưng càng sớm sẽ càng tốt hơn này.

Trong xã hội của chúng ta, làm đẹp là một nhu cầu thiết yếu, nhất là với phụ nữ. Chúng ta làm đẹp vì muốn đẹp, cũng có thể vì công việc đòi hỏi thế, cũng có thể vì tin rằng sắc đẹp sẽ mang lại những lợi thế nhất định trong cuộc sống. Tuy thế, nếu chỉ chăm chăm vào phương pháp một cách máy móc, tôi tin rằng đó không phải làm đẹp, vì vẻ đẹp thực sự cần nhiều hơn thế.

Nói đến đây chắc có khi có người cũng muốn hỏi vì sao tôi lại bắt đầu việc chăm sóc bản thân ở thời điểm muộn màng hơn rất nhiều so với những người xung quanh. Câu trả lời tất nhiên không phải vì không có điều kiện. Ngược lại ngay từ khi còn nhỏ tôi luôn có sẵn mỹ phẩm đắt tiền mà phụ huynh mua cho, thậm chí mắng mỏ vì sao lại không dùng.

Lý do đơn giản là khi không biết yêu bản thân thì cũng không biết mình cần làm đẹp thế nào và dĩ nhiên, lại càng không muốn. Cho tới gần đây, khi tôi nhận ra, sau khi mệt mỏi rã rời của ngày dài lao động và những quay cuồng của nợ nần, nghĩ rằng bản thân chỉ muốn vùi mình vào chăn ấm, thì mỗi bước skincare lại khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn, thay vì phiền hà và mệt mỏi như đã từng nghĩ. Tôi tự hỏi đó là vì những hành động này đang tác động trực tiếp lên cơ thể mình (đẹp gắn liền với khỏe mà, nhỉ?) hay là vì tôi đã bắt đầu biết quan tâm đến bản thân mình hơn?

Có lẽ là cả hai.

Và quan trọng hơn, mục đích chia sẻ của tôi, cũng chẳng phải để tâm sự dông dài, hay là giảng giải điều gì cả. Tôi không nghĩ người ta hứng thú với những điều chẳng có gì hấp dẫn, thú vị, chẳng có review hay hướng dẫn đúng đắn, hay là câu chuyện sâu sắc nào. Mà chỉ đơn giản, với tư cách một người đã chìm cả tuổi trẻ trong những cơn trầm cảm bất tận và những ngày vào viện ra viện tốn hàng trăm triệu đồng hoặc hơn thế (còn kinh khủng hơn chẳng thà bỏ tiền ra ăn uống lành mạnh, tập luyện tử tế, chăm sóc sắc đẹp và tận hưởng cuộc sống, là những điều tốt biết mấy mà tôi đã không thể, thực sự là không thể thực hiện), tôi muốn kể lại đôi chút về việc mình đã chiến đấu với những ngày đen tối đó ra sao và rồi một ngày bắt đầu những chuỗi ngày mới, với những điều giản dị, đời thường mà những người phụ nữ khác vẫn hằng quan tâm như thế nào, khi mà mọi thứ ở cái tuổi này lại chỉ là con số 0 tròn trĩnh, ngây ngô và rắc rối.

Biết đâu đấy, khi tỉ lệ bệnh trầm cảm đang gia tăng trên thế giới này, ai đó cũng giống như tôi, và mỉm cười khi đọc những dòng chia sẻ của tôi vì nghĩ hóa ra mình không đơn độc, và mình có thể làm điều gì đó để cải thiện những dòng tâm trạng luôn nhấp nhô, hoặc ngập ngụa tối tăm của mình, dù chỉ là đôi chút thôi, tựa như người đi trong sa mạc gặp được một gốc cây nhỏ để tựa mình và nếm vài giọt nước, trước khi lại tiếp tục cuộc hành trình gian truân.


#Thithamnhoto 

Thông tin nhóm
Góc tâm sự những chuyện tình cảm đời sống của chị em mình